Bày tỏ

tôi yêu con chim cổ còn rướm máu
đến trần gian
phụng hiến cả tâm hồn





mai hết cuộc
tôi xin về núi cũ
giã từ ngày áo đỏ đèn xanh
chẳng phải tôi nhớ nguồn, nhớ tổ
mà bởi tôi
chưa dung nổi thị thành

tôi đã ra đi bằng bài thơ thứ nhất
thuở đầu đời
môi rượu lả đường say
tôi đã ra đi tự khối tình chân thật
yêu trần gian
mà chưa dám cầm tay!

chí tôi mọn không hơn loài rong biển
thân tôi mềm
không kham nổi gió sương
và hiểu biết
cũng như loài ong kiến
thì nói chi nhập cuộc với lên đường

ôi, trai trẻ
một thời, oanh liệt quá
kiếm trên vai vô địch mấy sông hồ
và ngạo khí tưởng chừng như thép đá
giữa ngàn năm sinh tử chẳng nhấp nhô

ôi, trai trẻ
một thời, nghiêm chính quá
tôi chưa dung một ác niệm bao giờ
tôi cách biệt với bao người dối trá
ngỡ rằng mình
là đích tử Thích Ca!

cơm với áo dễ sinh mầm sâu bọ
cưu mang chi cho hèn liệt một đời
là dã hạc tự cội nguồn đông độ
vốn vô tranh
cả giọng nói tiếng cười

và thuở ấy
biết bao người quý mến
đời sa-môn giản dị xiết bao
danh lợi
tiền tài chưa một lần ngó lại
thì sá chi uế trược với trần lao

cảm ơn nhé, một thời gió nổi
cuốn phăng tôi, một bản ngã bên trời!
thế gian nhé,
một lần xin sám tội
quỳ nơi đây mà ôm siết con người

dẫu bây giờ có về núi cũ
tôi chẳng dám
ví mình là sư tử rừng xanh
tôi sẽ sống một đời bình dị
hơn chi ai mà phất áo thị thành

những bằng hữu lên đường,
những người em ở lại
tôi xin chấp tay, im lặng, cúi đầu
không nói được
dẫu một lời vụng dại
trong hồn tôi,
sương phủ mấy nhịp cầu

tôi sẽ ra đi và không hề bỏ lại
thế gian này
cùng tình nghĩa đệ huynh
nếu còn sống
tôi còn thương yêu mãi
và lỡ lầm xin trời đất bao dung

tôi chẳng biết nơi nao là quán trọ
kiếp vốn tha hương
cố quận bao giờ?
nếu còn thở
tôi vẫn còn bày tỏ
yêu cuộc đời
với nguyên vẹn tình thơ!

các em của tôi mà tình thầy nghĩa đệ
có nhớ nhau xin cạn một chung trà
đời còn đẹp khi ta còn giọt lệ
đời khổ đau
nên sinh-tử-tình-ca!

tôi yêu con chim cổ còn rướm máu
đến trần gian
phụng hiến cả tâm hồn
đã một thời
tôi trao người kiếm báu
còn giờ đây, khí lực đã suy mòn

tôi bỏ cuộc? ừ, thì tôi bỏ cuộc!
tôi ra đi? ừ, thì tôi ra đi!
ai bỏ cuộc
và ai không bỏ cuộc
nhìn trên đầu
mây trắng giục đường phi!

từ giã nhé!
mấy năm không hẹn được
kẻ Đông châu,
người Tây độ mù khơi
còn luân hồi
thì ta còn xuôi ngược
còn ra đi
còn thân phận con người!

còn ra đi nghĩa là còn điên dại
còn nửa khuya thả mộng mấy sông hồ
còn yêu người
nghĩa là còn quằn quại
còn đỉnh cao,
tóc rủ một trời thơ!

thôi nhé người,
mai tôi về núi cũ
để biết mình muôn thuở vẫn còn đi
để biết mình không là gì cả
xin một đời rêu cỏ an tri!

(Tiết thượng nguyên,
Canh Thân, 1980)
Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét