BỞI '' BÀN TAY '' CHE KHUẤT

Có một khoảng thời gian người đệ tử cảm thấy cuộc sống sao mà thống khổ, thậm chí phiền não. Vị thiền sư dẫn người đệ tử đến một mảnh đất rộng mênh mông bốn bề không gian khoáng đãng, rồi hỏi:“Con hãy ngước nhìn lên phía trên đầu con, con nhìn thấy gì nào?”.
“Thiên không ( Bầu trời )” - Đệ tử đáp.
Vị thiền sư lại nói: “Bầu trời rất rộng lớn phải không?
Nhưng ta lại có thể dùng một bàn tay che khuất được cả bầu trời đấy!”
Người đệ tử không nghĩ ra cách nào tin nổi. Chỉ nhìn theo vị thiền sư dùng một bàn tay và che kín lên hai mắt của đệ tử, rồi hỏi:
“Con bây giờ có còn trông thấy bầu trời nữa không?”
Tiếp theo vị thiền sư hướng vào trọng điểm câu chuyện nói tiếp:
“Trong cuộc sống, một chút thống khổ, một chút phiền não, một chút trở ngại .. cũng giống như bàn tay này, nhìn bàn tay thì thấy quả nhiên nó rất nhỏ, nhưng nếu không bỏ nó xuống, luôn cứ kéo nó lại gần mà nhìn, cứ mang nó đặt ở trước mắt mình, gác nó ở trong đầu và trong tâm tưởng, chính là sẽ giống như cái bàn tay này vậy, che khuất hết cả bầu trời thanh trong và quang đãng trong chúng ta. Thế là, chúng ta sẽ bỏ lỡ mất ánh thái dương của cuộc đời, bỏ lỡ mất bầu trời màu xanh trong, lỡ nhịp những áng mây ngũ sắc cùng ráng mầu rực rỡ mỹ lệ.”
Người đệ tử mỉm cười, ánh mắt lóe lền niềm vui. Cuối cùng anh ta đã hiểu rõ căn nguyên gốc rễ nỗi thống khổ của mình.

Lời bàn :

'' Có đôi lúc thiên đường và địa ngục
Chỉ cách nhau bằng một sợi tơ mành..'' là thế đấy!
Đau khổ hay hạnh phúc nằm trong tầm tay bạn, 
là do bạn tự mình lựa chọn. 

Sưu tầm 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét