Tiền tài, danh vọng của con người là từ đâu đến?

Vì sao trong cuộc sống, chúng ta vẫn thấy có những người không quá khổ cực mà vẫn có đầy đủ cái ăn, cái mặc, cuộc sống sung túc hơn người? Trong khi đó, có những người ngày đêm làm việc nhưng cũng chỉ đủ ăn, thậm chí còn thiếu thốn? Câu chuyện Phật gia dưới đây nói rõ cho chúng ta biết, tiền tài, danh vọng của con người từ đâu mà đến.

Trước đây, có một người bởi vì kiếp trước tích lũy được đại đức, phúc báo lớn nên kiếp này được đầu thai làm Thái tử tôn quý. Còn một người khác bởi vì kiếp trước keo kiệt bủn xỉn lại tham lam nên kiếp này đã trở thành một người ăn mày nghèo nàn cơ cực.
Thái tử bởi vì có thói quen sống làm việc thiện tích đức nên từ nhỏ đã là người hào phóng, rộng rãi. Anh ta luôn bố thí, quyên tặng thậm chí đem cả quốc khố của quốc gia để cứu tế dân nghèo. Không may rằng Quốc vương không đồng ý việc làm này của Thái tử, vì thế Quốc vương đuổi Thái tử ra khỏi Hoàng cung.
Từ đó, Thái tử lưu lạc ngoài đường, không y phục, không đồ ăn thức uống chỉ có thể dùng cách hành khất mà kiếm sống. Về sau, Thái tử gặp người ăn mày kia và hai người trở thành bạn tốt của nhau. Hai người họ cùng nhau lang thang lưu lạc khắp bốn phương.
(Ảnh minh họa/Nguồn: Sưu tầm)

Ở một Quốc gia láng giềng, Quốc vương đột nhiên băng hà mà không truyền lại ngôi cho con trai nên các đại thần vô cùng lo lắng. Họ bắt đầu tìm kiếm trong dân chúng một người có đầy đủ phúc đức để kế nhiệm Vương vị, trông nom Quốc gia, dân chúng.
Bấy giờ, Thái tử cùng người ăn mày lưu lạc đến Quốc gia này ăn xin. Thái tử vì quá mệt nên nằm ngủ thiếp đi dưới một gốc cây cổ thụ bên đường, còn một mình người ăn mày đi xin ăn.
Lúc ấy, mấy vị đại thần đi qua nơi đây, gặp Thái tử đang ngủ say dưới bóng râm của cây cổ thụ và phát ra một cảnh tượng kỳ lạ. Dù mặt trời đã di chuyển nhưng bóng râm của cây cổ thụ kia không thay đổi, vẫn vừa vặn che ánh nắng cho Thái tử ngủ.
Các đại thần vừa kinh ngạc vừa vui sướng tột cùng mà thốt lên rằng:“Chúng ta đã tìm được người đại đức đại phúc rồi!” Thế là, họ bèn gọi Thái tử dậy, thỉnh mời ngài về làm Quốc vương.
Sau khi Thái tử lên đường trở về Hoàng cung làm Quốc vương thì trong lòng vẫn luôn nhớ đến người ăn mày kia và muốn lo cho người ăn mày kia một cuộc sống giàu có sung túc. Nhưng nhất thời không thể tìm được người ăn mày ấy.
Cuối cùng, Thái tử suy nghĩ ra một cách cho người nướng những chiếc bánh mà bên trong nhân có chứa vàng, rồi sai thuộc hạ đi tìm người ăn mày ấy. Thuộc hạ của Thái tử cuối cùng cũng tìm ra người ăn mày kia và đưa toàn bộ số bánh ấy cho anh ta.
Người ăn mày sau khi nhận được những chiếc bánh ấy, thấy rất nặng bèn nghĩ rằng: “Những chiếc bánh này chưa chín!” Vì thế, anh ta mang hết những chiếc bánh ấy trả lại cho người thuộc hạ kia và nói: “Tặng lại hết cho ngài đấy!” Và thế là, mong muốn của Quốc vương không thành hiện thực, người ăn mày vẫn là một người ăn mày như vốn dĩ đã định…
Có thể thấy rằng, phúc báo của một người là do nhân quả ba đời quyết định. Vị Thái tử kia tuy rằng mất đi quyền thừa kế Vương vị của mình nhưng cuối cùng lại vẫn lên làm Quốc vương ở đất nước láng giềng. Có được điều này chính là bởi vì Thái tử đã tích góp được đủ phúc báo từ kiếp trước. Người ăn mày bởi vì kiếp trước không tích đức cho nên kiếp này dù có được cho vàng cũng không có phúc hưởng.
Mỗi người đều có phần tiền tài mà chúng ta nên được hưởng, chúng đều là được quyết định bởi “Nhân” ở kiếp trước. Bởi vậy khi chúng ta có phúc báo đầy đủ thì cho dù không tranh đoạt đi nữa thì tiền tài cũng sẽ không thiếu thốn. Còn nếu như khuyết thiếu phúc báo thì cho dù có ra sức tranh đoạt đi nữa thì tiền tài cũng không đến tay.

Theo Secretchina
Mai Trà biên dịch


Theo: http://www.daikynguyenvn.com/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét