Mở mắt, nhắm mắt



Có khi mở tròn xoe mắt
Mà trong Tâm tối mịt mùng.


Có khi ngồi yên nhắm mắt
Mà đèn tâm vụt sáng trưng.



Nhiều khi đôi mi khép lại
Còn Tâm đi chợ ngoài tê.
Mở to mắt nhìn thực tại
Đẹp thay, chiếc lá Bồ Đề!


- Đôi khi ta cần nhắm mắt
Trước bao cám dỗ cuộc đời.
Sau lưng đóa hồng tươi thắm
Một bầy gai nhọn người ơi!..

- Đôi khi cần nên mở mắt
Rỡ ràng nhịp bước bàn chân.
” Cửa sổ tâm hồn ” trải rộng
Rồi thương nỗi khổ tha nhân..

Mỗi ngày ta nên nhắm mắt
Nhìn lại một ngày đã qua.
Mình thở nhịp đời sâu sắc
Hay là sống vội, qua loa…

Từng ngày ta nên ” mở mắt ”
Nhìn cho rõ mặt người thương.
Mẹ ơi, tóc chiều đã bạc
Biết đâu.. mai nhỡ vô thường..

Đêm sâu vào miền tĩnh lặng
Nhắm mắt làm cuộc hội thần.
Để mai xuôi đời cơm áo
Hiểu rằng mọi thứ… phù vân…

Lắm khi hằng nên mở mắt
Để thấm thía đời bể dâu.
Đằng sau còn gì để lại
Hay là…” sỏi đá.. cần nhau.” ?

” Mở mắt ” để rồi ” nhắm mắt ”
Có gì thực ” của Ta ” đâu!
Kìa, bóng chiều rơi khuất núi
Nghìn năm.. bụi cũng qua cầu…

Thích Tánh Tuệ