Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài viết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài viết. Hiển thị tất cả bài đăng

Ma lực … thông thần

 Tôi tình cờ đọc trên mạng bài thơ Sen của tác giả Nguyễn Bảo Sinh. Bài thơ chỉ có bốn câu mà thật hay:

Khi mê bùn chỉ là bùn,
Ngộ ra mới biết trong bùn có sen,
Khi mê tiền chỉ là tiền
Ngộ ra mới biết trong tiền có tâm”.

NHỮNG GIỌT MẬT ONG NGỌT CỦA SỰ THÀNH TỰU

 Lành thay, bây giờ, vào lúc này của con đường, hình thức thù thắng của công đức  điều kỳ diệu  cúng dường về tập hội-tiệc sâu xa ở mức độ bao la. Vì vậy, tôi sẽ giải thích:

TIẾNG MẸ CƯỜI

me-con-02Vu Lan về…

Vu Lan cũng như Giáng Sinh, không còn là ngày lễ riêng tôn giáo.  Đó là những dấu son thời gian của nhân văn ghi đậm nét cảm xúc của con người. Nếu Giáng Sinh là ngày lễ của Ân Tình thì Vu Lan là ngày lễ Nhớ Mẹ.

Cũng như mọi năm, Vu Lan là ngày mới hồi sinh của một chuỗi dài dấu ấn tinh thần đã cũ. Các bậc tu hành Phật giáo xuống lại cuộc đời sau mùa An Cư Kiết Hạ.

Rabindranath Tagore: Nhà thơ vĩ đại của đạo Phật

Tagore biết rõ là trên hoàn vũ và trong suốt lịch sử nhân thế, đức Phật lên tiếng trước tất cả, tìm cách ngăn chận và chỉ rõ hậu quả tác hại do sự độc ác của loài người đối với cầm thú, đối với môi trường thiên nhiên gây ra, hãm hại đời sống ngày mai. Bởi vậy mà nhà thơ cầu nguyện xin đức Phật tái sinh.

Tôn giáo trong thơ Hàn Mặc Tử

1 - Phong trào thơ Mới đã mở ra một kỷ nguyên thơ tiến bộ thay thế cho những văn thơ cổ kính,niêm luật gò bó khắt khe. Đó là những vần thơ đầy sáng tạo, chứa chan chất thơ, duyên dáng trong phong cách, đa dạng phong phú trong lối biểu đạt... Nhiều nhà thơ tên tuổi như Thế Lữ, Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Lưu Trọng Lư, Huy Cận, Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên... và nhièu tài năng khác là nhlững người đã đẩy nền thi ca dân tộc phát triển trên một chặng mới.

Những trải nghiệm cuộc đời của Tô Đông Pha

Chuyện kể rằng vào đời nhà Tống ở Trung quốc có một đôi bạn thân, cả hai người đều học rộng, tài cao. Về phẩm hàm là quan nhất, nhị phẩm. Đó là nhà văn Vương An Thạch và nhà thơ Tô Đông Pha .Văn chương, thơ phú của cả hai người đều rất nổi tiếng, Vương An Thạch giữ chức Tể tướng Còn Tô Đông Pha thì làm quan cai trị một vùng Hai người là bạn thân chơi với nhau từ lâu nhưng do mỗi người lại có năng khiếu và sở trường riêng, người này giỏi văn còn người kia thì lại giỏi về thơ, vậy cho nên Tô Đông Pha không phục Vương An Thạch, coi bạn không giỏi bằng mình.
Biết là bạn coi thường mình nhưng Vương An Thạch chỉ im lặng không nói gì cả.

ÂN TÌNH

Khi má tôi còn, mỗi lần tôi từ Việt Nam về thăm gia đình (ở Mỹ), bà luôn muốn tôi đổi ý, không trở lại Việt Nam.  Má lo lắng nói, “Con ở bên đó có một mìnhanh chị em đều ở bên nây.  Có gì thì ai lo cho con?  Có gì con nương tựa vào ai?”  Có gì của má bao gồm rất nhiều thứ: bệnh hoạnthiếu thốntai nạn, cướp giựt, vân vânvà vân vân.

Những Vòng Tròn - Vô lượng Ân Tình

Nhớ hồi tôi chừng 7 tuổi, ông nội dẫn tôi đến bên hồ cá trong trang trại rồi bảo tôi thử ném một viên đá xuống nước. Sau đó ông bảo tôi quan sát những vòng tròn trên mặt nước bởi chính viên đá vừa ném. Rồi ông bảo tôi: "Cháu hãy thử hình dung mình như viên đá kia. Trong đời, cháu cũng có thể tạo ra rất nhiều vòng tròn xao động và chúng sẽ ảnh hưởng đến sự an bình của tất cả những người xung quanh. "

Vượt qua số phận




San Jose, ngày... tháng... năm...
Bạch Thầy,

Nếu con nhớ không lầm thì đây là lần đầu tiên trong đời con cầm bút viết thư để gửi đến một vị thầy, vì từ xưa đến nay con chưa một lần viết thư cho ai mà xưng là thầy, dù những vị sư Tăng mà con hằng kính trọng. Có lẽ do bản tính lười cầm bút hay là do văn hóa kém cỏi, hành văn lủng củng, thậm chí còn viết sai chính tả nữa, nhưng thầy là thầy nên con không ngại, và tự thân tâm con cảm thấy vui khi biết rằng hôm nay mình đã có thầy. Lá thư này con sẽ kể cho thầy nghe về tuổi đời thơ ấu của con.

Nhàn Đàm Từ Chiếc Máy Tính



Chúng ta đang sống trong một thời đại mà sự bùng nổ thông tin như muốn nhận chìm chúng ta vào trong dòng lũ cuốn.

“Giúp con thành nhân và thành công trong cuộc sống”


Thư gởi bạn xa xôi,

TÂM SỰ CÙNG … CHỜ

Tôi vốn là người say mê môn bóng đá. Tờ báo tôi hay đọc là tờ Thể Thao Văn Hóa, nội dung chứa 6 phần về thể thao, 4 phần về văn hóa nghệ thuật. Thỉnh thoảng, tờ báo này cho đăng những bài thơ rất hay, rất độc.

Người Tình Vạn Hữu



Mấy ngày giáp xuân, tôi ngẫu nhiên xem được trên Internet một cuốn phim thiệt ngộ, nhìn quanh chẵng có ai để mà rũ rê xem chung, cũng tiếc. Cái tựa phim gồm cả tiếng Anh lẫn tiếng Tàu. Cái tựa tiếng Anh trần tục lắm: Love Me - Love My Money (Yêu Tôi Hay Yêu Tiền).

SPRING, SUMMER, FALL, WINTER ... AND SPRING



Buổi chiều ghé ngang bưu điện, ngoài những thư từ tạp nhạp, còn có một gói giấy mỏng như cuốn sách, không biết của ai gửi.

HAI BÀI KINH BÁT NHÃ


Tuần vừa qua, một cuốn phim Ðại Hàn ra mắt khán giả Paris, được khen ngợi. Báo Mỹ cũng khen. Tên của phim là : Xuân Hạ Thu Ðông ... rồi Xuân (1).
Không phải là người sành điện ảnh, đọc tên phim là tôi muốn đi xem ngay vì nên thơ quá. Xuân hạ thu đông thì chẳng có gì lạ, nhưng xuân hạ thu đông ... rồi xuân thì cái duyên đã phát tiết ra ngoài. Huống hồ, ở trong phim, xuân rồi lại xuân trên một ngôi chùa nhỏ ... trên một ngôi chùa nhỏ chênh vênh giữa núi non. 
Thơ và đẹp là chuyện của phim. Bằng im lặng, cảnh nói thay người, vì người chẳng có gì để nói. Chẳng có gì để nói giữa ông thầy và chú tiểu. Chẳng có gì để nói giữa chú tiểu và cô gái. Giữa ba nhân vật là một chiếc thuyền, có khi có người chèo, có khi không có người chèo vẫn trôi, trôi từ bờ bên này qua bờ bên kia, từ thế giới bên ngoài không hiện diện qua thế giới ngôi chùa không ai cần nói với ai. Chiếc thuyền là nét động duy nhất giữa tĩnh lặng mênh mông, là vùng vẫy giữa lắng đọng. Nói gì ? Có gì để nói ? Nói gì giữa chú tiểu và cô gái ? Chuyện xảy ra là chuyện tất nhiên, bình thường như xuân hạ thu đông, bốn mùa trôi qua trên mái chùa. 
Mới hôm qua, mùa xuân, chú tiểu hãy còn là búp măng, con ai đem bỏ chùa này, ngây thơ đùa nghịch với cóc nhái, rắn rít. Hôm nay, khi cô gái đến, tuổi đời của chú đã bắt đầu vào hạ. Ðất trời ấm mùa hạ, cô gái ấm mùa hạ, chú cũng vậy. Chuyện gì xảy ra tất phải xảy ra, chú tiểu hay ai cũng vậy thôi, đất đá cũng biết, nói gì, có gì để nói, bình thường như xuân hạ thu đông, bốn mùa trôi qua.