Đời ta..

Đời ta, chiếc lá Bồ Đề
Thăng trầm muôn nỗi.. rồi về cội xưa

Ðạo và Ðời

Một điểm chung mà giới trẻ chúng ta hiện nay thường hay mắc phải: đó là sự bế tắc trước những ngã rẽ của cuộc sống.
Ðiều này không phải là khó hiểu, sự chuyển mình của đất nước, hội nhập nhiều cái mới mẻ, ảnh hưởng của nền văn hóa phương Tây hiện đại và truyền thống bản sắc của người Việt Nam với những quan niệm đạo đức, những điều học trong sách vở của nhà trường. Bước ra cuộc sống mới hay là quá nhiều điều phức tạp rắm rối mà mình không ngờ tới, không nghĩ tới.

Đố bạn: 1 năm người Việt có bao nhiêu ngày Tết?

Cùng điểm lại những ngày Tết truyền thống của người Việt - bạn có thể biết nhưng không hiểu.
Đối với người Việt Nam, tiếng Tết đã trở nên vô cùng thân thuộc. Bên cạnh ngày Tết cổ truyền truyền thống, trong năm còn có rất nhiều ngày tết khác.
Mỗi ngày lễ, Tết đều mang ý nghĩa và nét đặc trưng riêng. Nhưng có lẽ chính nhịp sống hối hả hàng ngày khiến cho không phải ai cũng biết rõ nguồn gốc và tại sao lại có những ngày lễ, tết truyền thống trong một năm Âm lịch. Vậy một năm âm lịch có bao nhiêu ngày Tết? Câu trả lời sẽ được bật mí ngay dưới đây.

Chất Thơ Trong Tiểu Thuyết Võ Hiệp Kim Dung

Đưa thơ vào trong tiểu thuyết, cho tiểu thuyết có chất lãng mạn nhằm tạo thi hứng cho cả người viết lẫn người đọc là đặc điểm cố hữu của 300 tiểu thuyết chương hồi thời Minh - Thanh. Hồng Lâu Mộng của Tào Tuyết Cần có trên vài trăm bài thơ và khi thực hiện phim Hồng Lâu Mộng, các nghệ sĩ Bắc Kinh đã biến những bài thơ này thành nhạc từ - một dạng nhạc phủ - được hát lên, làm giàu thêm chất liệu nghệ thuật cho tác phẩm điện ảnh. Nhà văn Kim Dung đã kế thừa phong cách đưa thơ vào tác phẩm tiểu thuyết như các nhà văn tiền bối mặc dù tiểu thuyết chương hồi của ông là tân văn tiểu thuyết. ở chừng mực nào đó, Kim Dung là một nhà thơ thực sự; ông đã viết cả vài trăm bài thơ, đặc biệt là thơ Thiền tông.

Kéo rụng bao nhiêu sao?

Tôi thích được đứng thật yên ngoài hiên thiền đường để nhìn mây trắng phủ kín núi rừng. Tôi thích được nghe tiếng chuông báo chúng của Sư Chú mỗi sáng, mỗi chiều, thong thả vọng xa trong không gian. Tôi thích được nhìn một cánh chim nhỏ lơ lững đứng yên giữa khung trời chiều mênh mông.

TẾT CON KHỈ

Sáng sớm có người gọi chúc xuân
ngó lên tờ lịch...tết Bính Thân
bật cười, đất khách xuân con khỉ !
năm cũ còn kia những nợ trần

Không bánh, không trà, không mứt tết
khai bút đầu năm một chữ Không
dán lên trước cửa mừng xuân mới
thật lạ, bỗng nghe nhẹ cả lòng !

Phong lan

hồng trần lỡ đọa thì không tiếc
chỉ tiếc tri âm ít ỏi là...!












Đạp Tuyết Tầm Mai

Buổi sáng mùa đông năm ấy, tu viện Thiên Môn, phía Bắc thị trấn Odeti, chợt xuất hiện một người khách lạ. Không biết y bao nhiêu tuổi nhưng nom đã già cỗi lắm. Lão vác một nhánh mai to nặng và thò tay giật chuông cổng tu viện.
Lúc ấy tuyết đang rơi, đường sá phủ từng đống tuyết tròn, nhấp nhô như mộ địa, không một bóng người lai vãng. Gió Tây Bắc ào ào thổi qua, tung tuyết rát mặt. Trời nặng nề, đục, đầy vẻ hăm dọa, có lẽ phải lạnh đến mươi độ âm.

TIỂU THUYẾT VÕ HIỆP KIM DUNG NHÌN QUA LĂNG KÍNH TRIẾT HỌC TRUYỀN THỐNG PHƯƠNG ĐÔNG

Tại phương Đông, triết học hoàn toàn không phải là những khái niệm xa lạ với cuộc sống, nó không tự đóng khung trong những tháp ngà để mọi người phải "kính nhi viễn chi"[1] mà trái lại nó hòa nhập vào tận từng hơi thở của cuộc sống thường ngày.
Người phương Tây thường nói: Ăn trước rồi mới triết lí sau, người phương Đông cho rằng trong công việc ăn uống, sinh họat đời thường tự nó đã mang tính triết lí rồi. Trong lịch sử phát triển văn hóa phương Đông, đã có nhiều giai đoạn người ta khó lòng chứng kiến được sự nở rộ đến kì diệu của các trào lưu Trà đạo, Hoa đạo, Kiếm đạo, hội họa thi ca ... nếu như chúng không được gợi hứng trực tiếp ít nhiều từ Lão giáo và Phật giáo Thiền tông.

VẪN BỐ THÍ DÙ KHÔNG CÓ ĐỒNG NÀO

Có một câu chuyện kể về cuộc đối thoại giữa một vị lão hòa thượng và một người dân thường như thế này:
Một ngày nọ, có một người đàn ông chạy đến trước mặt vị lão hòa thượng. Anh ta vừa khóc vừa kể lể: “Thưa ngài, vì sao con làm việc gì cũng đều không thành công?”
Lão hòa thượng trả lời anh ta rằng: “Điều này là bởi vì ngươi không học được bố thí!” (Bố thí ở đây được hiểu là cho, quyên tặng, thực hành…)

10 vật phẩm kiêng kị tặng ngày Tết

Những ngày đầu năm, mọi người hay tặng quà bạn bè, người thân, đồng nghiệp. Tuy nhiên, một số món quà nếu đem tặng nhau có thể mang lại vận rủi cho người người nhận.

HẠNH KHIÊM TỐN

Ngạn ngữ Việt Nam có câu: “Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe”.
Khổng Tử xưa cũng nói: “Biết điều gì thì nhận là biết, không biết thì nhận là không biết, như vậy là biết.”
Lão Tử nói: “Người biết thì không nói, người nói thì không biết” (Tri giả bất ngôn, ngôn giả bất tri).

Và Socrates: “Tất cả những gì tôi biết được là tôi không biết gì hết”. Những lời hay ý đẹp ấy nói lên điều gì? Đó là thái độ khiêm tốn của một con người hiểu biết.

Từ thiện - Làm từ Thiện đúng nghĩa

TỪ THIỆN

Giúp người cứ tự nhiên
Không giúp, cũng chớ phiền
Sống ung dung tự tại.
Dù thấy đời đảo điên.

Tại sao cách làm dịch vụ của người Nhật khiến cả thế giới phải cúi đầu ngưỡng mộ?

Có rất nhiều điều trên đất Nhật dường như là không thể tưởng tượng được đối với người nước ngoài.

Đường đời

Cánh cửa khó mở nhất là cánh cửa tâm hồn.
Đường khó đi nhất là con đường tâm – tâm người.

PHƯỚC THIỆN NGHE PHÁP..(Dhammassavana)

Những người nghe chánh pháp do đó gọi là dham-massavana, đó là tác ý tâm sở đồng sinh với đại thiện tâm có yonisomanasikāra: sự hiểu biết trong tâm đúng theo thực tánh pháp.
Có 2 hạng người nghe chánh pháp:

Ước muốn cuối cùng của một tử tù.

Một tử tù đang chờ thi hành án, anh cầu xin một điều ước cuối cùng là một cây bút chì và một tờ giấy. Sau khi viết xong, anh nhờ nhân viên bảo vệ nhà tù gửi giúp bức thư này cho người mẹ ruột của mình.
Trong thư anh viết ...
Mẹ, nếu có công lý trong thế giới này, con và mẹ nên bị kết án tử hình cùng nhau. Mẹ cũng có tội cũng như con vì những gì con đã làm.

CÂU CHUYỆN NHÂN QUẢ: NGƯỜI XIÊN CÁ, CÁ MÓC NGƯỜI

Có một y viện huyện thuộc vùng cao nguyên Thái Lan, do giao thông bất tiện nên bệnh nhân phải đi từ sáng sớm đến bệnh viện để khám và kịp quay về nhà trước khi trời tối.