Suy ngẫm về cái chết từ đại dịch Covid

... Chúng ta đến với thế gian này cũng chẳng khác những  người khách trọ trong khách sạn. Khách sạn thì đủ loại. Có người ở phòng sang, có người ở phòng tồi. Nếu ta biết khi hết hạn trọ là phải trả phòng để đi thì ta thấy thanh thản, nhẹ nhàng. Nhưng nếu thấy căn phòng đẹp quá, ta cứ muốn ở mãi hoặc sinh tâm chiếm hữu làm của riêng thì từ đó mới nảy sinh phiền não. Những bậc chân nhân phiêu nhiên mà đến rồi phiêu nhiên mà đi. Đó mới tâm của người thấu đạt lẽ tử sinh...

Ma lực … thông thần

 Tôi tình cờ đọc trên mạng bài thơ Sen của tác giả Nguyễn Bảo Sinh. Bài thơ chỉ có bốn câu mà thật hay:

Khi mê bùn chỉ là bùn,
Ngộ ra mới biết trong bùn có sen,
Khi mê tiền chỉ là tiền
Ngộ ra mới biết trong tiền có tâm”.

Những “công án” của lương tri

Tôi thực sự thấy “sốc” khi nhận những bức ảnh từ một người bạn, qua mạng InterNet. Đó là một tập tin (file) dạng PowerPoint Show có tên We are so lucky- food and water.pss (chúng ta may mắn biết bao, với thức ăn và nước) tả cái đói kinh hoàng và thảm khốc ở châu Phi. Tập tin này mang theo thông điệp gồm nhiều câu văn ngắn cho từng slide. Tôi xin phép trích một vài câu:

Vén màn “Bí mật Luật hấp dẫn”: Luật vĩ đại nhất hay cú lừa lớn nhất lịch sử?

 Trong quá khứ, mỗi thời kỳ khác nhau đều xuất hiện những cuốn sách kinh điển về phát triển bản thân hoặc dạy làm giàu. “Bí mật Luật hấp dẫn” là một trong số đó. Charles Haanel từng mô tả “Luật hấp dẫn” là “Luật vĩ đại và chắc chắn nhất mà vạn sự vạn vật đều phải tuân theo”. Tuy nhiên, những bằng chứng lịch sử và những phân tích dưới đây cho thấy, “Luật vĩ đại nhất” ấy thực ra lại là cú lừa lớn nhất lịch sử nhân loại.

Linh Chiếu con gái Bàng Long Uẩn

Trong thời vua Huyền Tông đời nhà Đường, tại kinh đô Trường An có cả một đội bốn trăm con tuấn mã thật tài giỏi. Mỗi năm, đến ngày sinh nhật của hoàng đế, chúng được đưa vào trong triều làm trò nhẩy múa và rồi, cùng một lúc, quỳ xuống dâng rượu trên hàm răng của chúng để chúc cho vua được an khang trường thọ.

Sống trọn niềm thương

Cứ sống và thương trọn một giờ
Vì đời.. thoáng chốc đã hư vô
Âu lo, toan tính.. lòng thêm nặng
Lặng ngắm Thu vàng bao lá thơ..

Cái đẹp của con người


1. Tác phong 

Đi chơi với bạn, có thể một người hay nhiều người, nhưng thấy người nào thản nhiên vứt giấy, bao bừa bãi, chúng ta thấy là không đẹp. Dĩ nhiên, kiếm thùng rác vứt vào thì mất công và mệt nhọc hơn. Ngồi vào bàn ăn ta thấy anh nào,cô nào húp xì xụp, bỏ thêm gia vị loạn cả lên, giấy chùi miệng vất lung tung, gọi bồi bàn với giọng kẻ cả hách dịch, chẳng đế ý gì đến ai, ta sẽ thấy là không đẹp. Cái đẹp (mỹ) gắn liền với cái tốt (thiện), và cái tốt ở đây là không làm bẩn.

GÓC KHUẤT TRONG ĐỜI

Vẫn còn đó những mảnh đời tăm tối
Lao khổ nhọc nhằn gạo chợ nước sông
Ngày cõng mặt trời đêm dầm sương muối
Còng lưng gánh mãi những long đong

 

RÈN TẬP THƠ VĂN - Hòa Thượng Giới Đức

 Quyển sách “Rèn Tập Thơ Văn” này đã được soạn thảo trên dưới 25 năm, chư sư và đại chúng cần biết thế nào là viết một câu thơ hay một câu văn. Không những phải đúng ngữ pháp mà câu văn ấy phải có chất văn. Chất văn là gì? Người ta hay nói văn chương. Văn là vẻ đẹp, chương là vẻ sáng. Đầu tiên chúng ta phải lập ý, vẻ đẹp, vẻ sáng đó có từ thiên nhiên vạn vật. Trong thiên nhiên vạn vật cái gì là đẹp cái gì là sáng...

Thật nghĩa Đi Chùa

 7 ĐIỀU DI HUẤN CỦA MỘT THIỀN SƯ

Trước khi qua đời, một Thiền Sư dạy chúng đệ tử rằng:
“Con à, có những điều thầy mong con ghi nhớ:

Trí tuệ của người xưa: Xem đức tại nhẫn, xem phúc tại lượng

 Cổ ngữ có câu: “Xem đức tại nhẫn, xem phúc tại lượng”. Để đánh giá một người có đức hạnh hay không, thì phải xem liệu anh ta có thể nhẫn nhịn được không, còn một người có phúc lành hay không, phải xem có tấm lòng rộng lớn hay không?

“Nhẫn” và “lượng” – 2 đức lớn để tu thân.

4 trí tuệ xử thế của người xưa rất đáng để chúng ta ngẫm nghĩ

 “Thái căn đàm” là tập sách trích dẫn tổng kết những kinh nghiệm về sự tu dưỡng, làm người, đối nhân xử thế, là “kỳ trân bảo huấn” từ xưa để lại. Cuốn sách này ẩn chứa trí tuệ cao thâm sâu rộng của người xưa, trong đó có 4 trí tuệ lớn trong việc đối nhân xử thế, rất đáng để chúng ta ngẫm nghĩ.


4 câu ngạn ngữ thể hiện trí tuệ của người xưa

 Trong bất kể nền văn hóa nào cũng đều có những câu ngạn ngữ của riêng họ. Ngạn ngữ chính là những câu nói phổ biến được lưu truyền trong dân gian, là biểu hiện của tri thức, kinh nghiệm, tư tưởng và giáo dục của người xưa.

Tương tự nhưng khác với ngạn ngữ, còn có thành ngữ và ngụ ngôn. Nhưng hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu về 4 câu ngạn ngữ thường gặp.

Phương pháp hủy hoại một người nhanh nhất chính là để họ nhàn rỗi

 Có người nói rằng, nếu bạn muốn xem một cá nhân có ưu tú hay không, hãy cứ nhìn họ làm gì trong lúc nhàn rỗi. Thật ra câu nói này hoàn toàn có căn cứ.

Trên đời này có những người thật sự luôn bận rộn, họ thường tận dụng khoảng thời gian rảnh của mình để đọc sách, nghiên cứu hoặc sáng tác. Nhưng cũng có người cả ngày không làm gì cả, và thật ra họ đang lãng phí thời gian của chính mình.

DẬY SỚM 3 KHÔNG ĐƯỢC, CƠM XONG 3 KHÔNG VỘI, TRƯỚC NGỦ 3 KHÔNG NÊN

DẬY SỚM 3 KHÔNG ĐƯỢC,

1. Không được bật người dậy


Buổi sáng khi vừa mới thức dậy, cơ thể sau một đêm nghỉ ngơi vẫn còn trong trạng thái hỗn độn. Khi ngủ, tim sẽ đập chậm hơn, tốc độ truyền máu cũng chậm hơn.
Nếu lúc này, vội vàng bật dậy, máu đột nhiên trào ngược, dễ gây xuất huyết não, bệnh tim mạch.

“Thuật đi xuyên tường” liệu có thực sự tồn tại?

 Tu luyện được coi là có khả năng làm xuất ra được những công năng đặc biệt, những thủ thuật nhỏ bé này thường rất hấp dẫn mọi người. Nhưng ít người biết rằng, chỉ có những người tu luyện tâm tính, tư tưởng thuần chính thì các công năng mới có thể xuất hiện và được bảo trì. Công năng cũng không phải là dùng để hiển thị ra cho người khác thấy.

Những lời khuyên “quý như vàng” của các bậc cổ nhân Nhật Bản

Người Nhật gần như đã đạt đến chân – thiện – mỹ. Do đó những lời khuyên của các bậc cổ nhân Nhật Bản luôn quý giá như vàng ròng, phải học cho thấm. Cùng đọc và ngẫm những câu nói sau nhé:

Tu tập cho có kết quả

 Hỏi:  Tôi là một Phật tử và cũng đã hành thiền hơn hai mươi năm.  Nhưng tôi chưa bao giờ thật sự kinh nghiệm được một sự an lạc nào lâu dài. Và tôi cũng đã được học hỏi và thực hành theo nhiều lời dạy của các thiền sư, nhưng sao thấy mình vẫn bị sai xử bỡi những cảm xúc và thói quen cũ.  Nhiều lúc tôi tự hỏi, "Mục đích để làm gì đây?"  Tôi cần phải làm gì bây giờ?