Một buổi sáng tinh khôi Trời đất mỉm môi cười Hoa vô ưu rơi nhẹ Theo gió giỡn đùa chơi. Những người con Điều ngự Nhặt những cánh hoa rơi Đi khắp mười phương cõi Dâng hoa đẹp cho đời.
Mỗi người mỗi cành chơi Mỗi hoa mỗi đất trời Trong lòng hoa có Phật Hoa nở Phật mỉm cười.
Đường xưa còn một lối Ngôn ngữ vượt qua rồi Ôi đất trời mầu nhiệm Còn chăng một nụ cười
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét