Câu chuyện về 4 ngọn nến


Nếu trái tim con người luôn cháy lên ngọn lửa Hy vọng, chúng ta sẽ tìm được những điều tốt đẹp cho cuộc sống như Tình yêu, Niềm tin và Hòa bình.
Trong một căn phòng, không gian thầm lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng thì thầm của những ngọn nến.Cây nến thứ nhất than vãn: “Ta là biểu tượng của Thái bình, Hòa thuận. Thế nhưng đời nay những cái đó thật chông vênh. Thế giới hiếm khi im tiếng gươm súng, người với người. Thậm chí, vợ chồng anh em chung một nhà cũng chẳng mấy khi không cãi cọ.” Thế rồi, ngọn nến leo lét, ngọn lửa mờ dần cho tới khi ánh sáng lụi tắt hoàn toàn.
Cây nến thứ hai vừa lắc vừa kể lể: “Ta là, Niềm tin. Thế nhưng, trong thế giới này hình như ta trở nên thừa thải, một món xa xỉ. Biết bao kẻ sống theo thời không cần đến niềm tin”. Nói rồi, ngọn nến từ từ tắt, tỏa ra một làn khói luyến tiếc.
“Ta là Tình yêu - Ngọn nến thứ ba nói - nhưng ta không còn đủ sức tỏa sáng nữa. Người ta gạt ta ra một bên và không thèm hiểu giá trị của ta. Cứ nhìn thế giới mà xem, không thiếu kẻ quên luôn tình yêu đối với người ruột thịt của mình.” Dứt lời giận dữ, ngọn nến vụt tắt.
Căn phòng trở nên tối tăm, chỉ còn một ngọn nến ở góc xa vẫn tiếp tục phát ra ánh sáng, như ngôi sao đơn độc giữa bầu trời đang âm u. Bất chợt, một cô bé bước vào phòng. Thấy ba ngọn nến bị tắt, cô bé thốt lên: “Tại sao các bạn không cháy nữa? Cuộc sống này luôn cần các bạn. Hòa bình, Niềm tin, Tình yêu phải luôn tỏa sáng chứ!”
Cây nến thứ tư nãy giờ lặng lẽ cháy trong góc phòng, đáp lời cô gái: “Đừng lo, tôi là Hy vọng. Nếu tôi còn cháy, dù ngọn lửa rất mong manh, chúng ta vẫn có thể thắp sáng lại Hòa bình, Niềm tin và Tình yêu.”
Mắt cô bé sáng lên. Cô bé dùng cây nến thứ tư - Hy Vọng - thắp sáng trở lại các cây nến khác.
Nếu bạn hiểu Hy Vọng không phải là mong chờ một ảo vọng ở tương lai, mà chỉ là không tuyệt vọng thì câu chuyện này thật có ý nghĩa, có phải không?


                                     

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét