Thâu đêm chợt nghĩ chẳng thêm đâu
Đầu nhức lòng đau bởi đức nhầu
Lối mộng năm nào chưa lộng mối
Cầu mơ ngày ấy đã cơ mầu
Trẻ vang sự nghiệp như trang vẽ
Trời thách công danh vẫn trách thời
Há đổi niềm tin nên hối đã…
Đâu thêm! Dẫu đợi suốt đêm thâu!
(Thể lộng vĩ)
Ngô văn Cư
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét